Truyện tranh Châu Âu nghe cái tên là đã thấy có mùi rượu vang, phô mai và vài cú đấm mang tính triết lý. Ở thời điểm 2025, khi truyện tranh Nhật, Hàn và Trung Quốc chiếm sóng toàn cầu từ các app đọc manga cho tới phim chuyển thể, thì truyện tranh Châu Âu vẫn giữ phong cách rất “ngầu lòi”, không chạy theo trend, không cosplay thần tiên tỷ tỷ, mà vẫn sống khỏe, sống chất, sống có bản sắc riêng.
Từ Tintin ngố tàu, Lucky Luke cao bồi tới những thứ “trông hơi rối não” như Blueberry, Blacksad, hay Asterix, truyện tranh Châu Âu là một thế giới mà một khi bạn lỡ sa chân vào, kiểu gì cũng có ngày ngồi cười lăn hoặc gãi đầu tự hỏi “Ủa vẽ cái gì mà triết vậy?”.
Truyện tranh Châu Âu – không phải Manga
Cái khác đầu tiên và đập vô mắt nhất của truyện tranh Châu Âu mà KingKong App thấy hay chính là cách kể chuyện. Trong khi truyện tranh Nhật Bản (manga) thường dùng khung truyện chạy dọc, đen trắng, cảm xúc bùng nổ với mấy cái “boom!”, “bốp!” to đùng, thì truyện tranh Châu Âu lại mang phong cách “sách ảnh có tâm hồn”.

Khung tranh to, màu sắc rực rỡ, chi tiết cực cao. Có trang bạn phải phóng to tới từng lông mũi mới thấy nhân vật đang thở hay đang ngửi bánh mì. Mỗi khung truyện như một bức tranh hoàn chỉnh, đẹp tới mức nếu lột ra treo tường cũng không ai chê.
Tác giả truyện tranh Châu Âu thường không có áp lực chạy deadline mỗi tuần như các họa sĩ Nhật. Họ có thể “nuôi” một tập truyện cả năm trời, nên chất lượng tranh và nội dung thường có chiều sâu và độ chỉn chu khó đỡ. Trong khi manga có thể rút gọn cả chiến tranh vào 3 trang, thì truyện tranh Châu Âu dành hẳn 10 trang để kể cảnh… ông nhân vật chính gãi đầu vì quên mua sữa. Sang chảnh chưa?
Nội dung – Khi chuyện phi lý lại thành rất lý
Đọc truyện tranh Châu Âu, bạn sẽ thấy một điều: mấy ông này rất chịu khó… triết lý. Không hẳn là khó hiểu, mà là họ thích cài cắm mấy lớp nghĩa chồng chéo. Nhân vật có thể là con mèo đi điều tra án mạng (Blacksad), một chiến binh La Mã chửi tục (Asterix), hoặc một gã cao bồi bắn nhanh hơn bóng của mình (Lucky Luke). Nhưng ẩn sau những câu chuyện hài hước, châm biếm là hàng tá thông điệp xã hội, chính trị, văn hóa.
Ví dụ đọc Tintin, tưởng đi phiêu lưu vui chơi khắp nơi, ai dè toàn đụng vụ buôn lậu, chiến tranh, đảo chính, độc tài. Còn Valerian and Laureline – bộ sci-fi huyền thoại của Pháp, lại được dân mê khoa học viễn tưởng khắp thế giới coi là “hàng hiếm” vì có những ý tưởng vượt trước Star Wars cả chục năm.
Nói dễ hiểu: truyện tranh Châu Âu không ngại làm khó não người đọc. Không phải lúc nào cũng có dàn harem hay sức mạnh nội tại tăng level sau mỗi lần bị đánh. Ở đây, nhân vật chính có thể thua, chết, bị lừa hoặc… về hưu giữa chừng. Tất cả đều có lý do logic, không phục vụ khán giả teen thích combo ánh sáng và hét tên chiêu thức.
Phong cách vẽ – Ai bảo “truyện tranh” là phải cute?
Hầu hết truyện tranh Châu Âu có phong cách vẽ đa dạng và rất cá tính. Không chạy theo chuẩn mắt to tóc dài môi hồng da trắng, mà mạnh ai nấy vẽ, ai có phong cách người đó sống. Có truyện thì vẽ cartoon kiểu biếm họa như Asterix, có truyện lại theo kiểu hiện thực tả chi tiết tới nỗi bạn thấy rõ từng vết chân chim trên mặt ông nhân vật chính (XIII, Thorgal).
Năm 2025, phong cách đồ họa của truyện tranh Châu Âu lại càng mở rộng khi có nhiều hoạ sĩ kết hợp vẽ tay và kỹ thuật số, cho ra những trang truyện trông như tranh minh họa sách cổ tích kiểu “hội hoạ Renaissance”. Bạn đọc mà thấy cứ như lạc vào bảo tàng Louvre chứ không phải đang cầm quyển truyện.
Trong khi đó, các truyện tranh Á Đông lại rất chỉn chu về nhân vật chính diện – lúc nào cũng phải đẹp, phong độ, tóc bay phấp phới. Còn truyện tranh Châu Âu thì dám vẽ nhân vật chính hói, bụng bia, hoặc… mặc áo ngủ ra chiến trường. Thực tế mà hài hước, ai chê kệ.

Trẻ con cũng có – Người lớn cũng mê
Truyện tranh Châu Âu không chỉ dành cho một lứa tuổi cụ thể. Có bộ thuần cho thiếu nhi như Smurfs, Asterix, Spirou, với màu sắc vui nhộn, tình huống hài hước, nhưng cũng có hàng loạt tác phẩm người lớn đọc phát nghiền như Blueberry, XIII, Lanfeust of Troy.
Cái hay là cách họ lồng ghép kiến thức vào trong truyện mà không hề bị khô. Ví dụ đọc Largo Winch là học được kha khá chuyện tài chính – cổ phiếu, tập đoàn, rửa tiền – mà không cần đọc báo kinh tế. Mấy cuốn ấy đọc xong là có thể làm giám đốc “trên giấy” rồi.
Có gì mới trong 2025?
Tới năm 2025, truyện tranh Châu Âu không chịu đứng yên, mà cũng nhảy vào cuộc chơi kỹ thuật số. Hàng loạt nhà xuất bản như Dargaud, Le Lombard, Delcourt bắt đầu ra mắt phiên bản truyện tranh số có hiệu ứng chuyển động, âm thanh nền, tương tác nhẹ. Kiểu “nửa truyện nửa game”, đọc xong còn muốn replay vì quá lạ.
Ngoài ra, có xu hướng crossover giữa các nhân vật kinh điển. Chẳng hạn, Tintin gặp Lucky Luke trong một phiên bản truyện do hoạ sĩ mới thực hiện – nghe thì sai sai nhưng đọc lại thấy… hợp bất ngờ. Họ cũng mời các họa sĩ châu Á và châu Mỹ cộng tác, tạo nên màu sắc quốc tế, pha trộn thú vị hơn.
Một điều đáng chú ý là truyện tranh Châu Âu hiện đang được giới làm phim Hollywood để mắt tới. Sau thành công của Valerian và Snowpiercer, các hãng như Netflix, Amazon Prime, Disney+ đang tranh nhau bản quyền để chuyển thể các tác phẩm như: Thorgal, XIII, Spirou thành phim người đóng. Fan truyện thì lo “phá nguyên tác”, nhưng fan phim thì mừng như trúng số vì được tiếp cận kho nội dung độc lạ, ít drama tình cảm, nhiều cú twist hơn cả bánh xoắn.
>> Click vào xem thêm tin hot: Top game hành động góc nhìn thứ ba đáng thử nhất 2025
Kết lại: Truyện tranh Châu Âu là cả bầu trời hương vị lạ
Nếu bạn đã chán cảnh 100 chương vẫn chưa đánh xong một con boss, hoặc nhân vật cứ ăn hành là mạnh lên như buff hack, thì chuyển qua truyện tranh Châu Âu có thể khiến bạn “ngộ ra chân lý”. Ở đây, truyện không chỉ để đọc giải trí, mà còn để cảm nhận – cái đẹp, cái hài, cái thâm sâu, cái thực tế và cả sự tréo ngoe không hề giả trân.
Truyện tranh Châu Âu là một thế giới khác biệt thật sự – không phải cái khác kiểu “phiên bản Tây của manga”, mà là một vũ trụ riêng, đầy cá tính, giàu tính sáng tạo, đôi khi dở khóc dở cười, nhưng luôn mang lại cảm giác “ồ, hay dữ!” sau mỗi tập.
Nếu có dịp, hãy thử đọc XIII để biết thế nào là truyện tranh gián điệp kiểu Jason Bourne, hay Blueberry để thấy cao bồi ngoài đời không có thời gian vuốt tóc như trong phim. Và biết đâu, bạn sẽ thành người tiếp theo phát biểu câu bất hủ: “Ủa, truyện tranh mà cũng chất vậy sao?”